Đây là quyển mình chọn đọc đầu tiên khi bắt đầu chăm chỉ đọc tiếng Anh nhiều hơn, hình như là từ tháng 8-2022. Mình nghĩ nên tìm trinh thám hay kinh dị cho hấp dẫn nên chọn quyển này, cũng là quyển đầu tiên của Stephen King mình đọc. Nay nhân Halloween mình lôi notes ra để review gọi là.
Sau khi đọc sách, mình tìm hiểu thêm mới biết bản điện ảnh bị chê, và đúng là chỉ mới nhìn tạo hình đã không giống mình hình dung. Nhưng ngay cả với sách mình cũng không tin Danny chỉ mới 5 tuổi.
Tóm lại trải nghiệm làm quen của mình với King khá ổn, nhưng mình không thấy thôi thúc phải đọc tiếp quyển nào của ông, dù đã từng muốn đọc tiếp ngay sequel của The Shining. Quyển sách trong hình mình thấy và mượn chụp ở 1 quán cafe nào đó không nhớ nữa :)
Jack Torrance, một nhà văn nghiện rượu vừa bị mất công việc dạy học, đồng ý nhận việc trông coi một khách sạn ở nơi heo hút suốt mùa đông. Jack mang cả vợ và con trai 5 tuổi theo, tin rằng đây là cơ hội để chứng tỏ mình là người chồng người cha tốt, đồng thời có thời gian viết một kịch bản có thể giúp sự nghiệp của anh sáng sủa hơn.
Nhưng cái lạnh và trắng xóa của mùa đông rất đáng sợ, và đấy cũng không phải là một khách sạn bình thường. Jack rốt cuộc trở thành phiên bản tồi tệ hơn những gì anh từng mong, và chính cậu con trai có khả năng thị kiến sẽ phải đứng ra đương đầu với thế lực hắc ám bí ẩn.
Đánh giá chung là quyển này xuất bản năm 1977 nên câu cú đơn giản, mạch truyện chậm nhưng không chán, lôi cuốn vừa đủ, đoạn cuối quả là bùng nổ, y như điện ảnh. Mỗi tối mình đọc 1-2 chương, rất dễ dàng gấp sách lại rồi ngủ, không đến mức phải đọc tiếp đọc tiếp.
Đặc biệt là nội dung không đáng sợ, nhưng khai thác tâm lý rất sâu. Có rất ít nhân vật nhưng tất cả đều có backstory đầy đặn, tất cả những hành động của họ đều có lý do. Riêng với cách viết quyển này thì đúng với những gì Stephen King sẽ viết trong cuốn On writing.
Quyển này đã được Nhã Nam xuất bản với tựa tiếng Việt rất hay là Thị kiến, khiến mình rất tò mò. Mình tìm bản Trung xem dịch tựa là gì, hóa ra chọn cái tựa rất chán là Quỷ điếm (Khách sạn ma), còn từ shining 閃靈 phiên ra chắc là thiểm linh (ánh sáng), trong khi ý nghĩa thực sự của người có thể ‘shine' chính là “có khả năng giao tiếp với người khác bằng tâm trí, và có thể thấy quá khứ hoặc tương lai".
Cậu bé Danny có khả năng này, và nhờ nó mà em có thể đương đầu được với khách sạn quỷ ám và người cha “bị dựa".
Comments
Post a Comment